Bình Dương đang lớn lên từng ngày.
Những khu dân cư mới xuất hiện, những con đường mở rộng hơn và các công trình ngày càng san sát. Nhưng giữa nhịp phát triển ấy, có một điều vẫn không đổi: tuổi thơ luôn cần những khoảng trời riêng cho mình.
Em Maison bắt đầu từ một câu hỏi giản dị:
Liệu một đứa trẻ có thể lớn lên giữa đô thị mà vẫn cảm nhận được đất dưới chân, gió trên tóc và bầu trời ngay trước mắt?
Câu trả lời nằm trong một khoảng sân đủ rộng để trẻ thoả sức chạy dưới bóng cây, để con có thể chạm nắng và gió thay vì chỉ nhìn chúng qua cửa kính. Một góc thư viện ngập tràn ánh sáng. Một “mái nhà” gỗ mở những tiết học ra với thiên nhiên. Những ô cửa sổ xanh dương luôn giữ bầu trời trong tầm mắt trẻ nhỏ.
Bao quanh những không gian ấy là sắc đỏ ấm áp của gạch đất nung, vật liệu gợi nhắc đến những lò gạch, lò gốm từng là một phần quen thuộc của vùng đất Bình Dương. Không chỉ mang theo câu chuyện của vùng đất, những bức tường gạch còn giữ cho ngôi trường luôn mát lành giữa nắng to.
Bởi đôi khi, một ngôi trường mầm non không cần phải quá phức tạp.
Nó chỉ cần là nơi tuổi thơ được lớn lên cùng chính vùng đất mà mình thuộc về.